The dog next door

Hôm bạn gái mới dọn sang nhà mới, mình thấy chú chó nhà bên cạnh bị xích trước cửa, nên lại làm quen bằng cách cho nó ngửi, rồi xoa đầu nó mấy cái. Có lẽ cô nàng ít được chủ yêu thương, nên toàn thân thì đầy bẩn, và sau khoảng thời gian cẩn trọng dò xét ban đầu, cô nàng tỏ ra vui mừng lắm.
Từ đó về sau, bất cứ khi nào mình vừa chạy xe đến đầu hẻm là cô nàng đã nhảy cẫng lên, đuôi quẫy liên tục, mừng rỡ lắm, bất kể ngày nắng hay là ngày mưa, dù có đang bị xích lại hay đang được thả rông.
Có lần, mẹ của bạn gái mình dựng xe ở ngoài và bảo cô nàng trông chừng, và nó cứ thế nằm đó, ai lạ tới gần là gầm gừ ngay.
Rồi bạn gái đi nước ngoài, mình thì gãy chân, cũng ít sang nhà chơi hơn, có bận cả hai tháng trời mới sang. Cô nàng vẫn thế, vẫn mừng rỡ chạy đến, nhảy cẫng lên và liếm láp khắp tay chân mình.
Tháng rồi sang nhà chơi, kêu mãi mà chẳng thấy chạy ra mừng, lòng cũng chẳng yên. Bạn gái mình bảo, cô nàng vừa có bầu, sinh được 4 con nhỏ. Chưa kịp mừng cho gia đình nhỏ ấy thì biết tin mới chỉ 4 hôm trước đó thôi, trong lúc cho con bú, cô nàng chìm sâu vào giấc ngủ chẳng bao giờ tỉnh dậy nữa.
Vậy đó. Mình chẳng còn bao giờ có cơ hội vuốt ve cô nàng lần cuối cùng.
Đôi khi ta chẳng thể nào biết được giây phút cuối cùng ta gặp một ai đó, hay chỉ đơn giản là một chú chó sống ở nhà cạnh bên. Dẫu biết rằng cô nàng sẽ đi đến một nơi tốt đẹp hơn, nhưng lòng sao cứ mãi day dứt.