[…]
Nhanh về với anh Vi nhé.
Sài Gòn những ngày không có em trời giông bão. Mấy hôm anh ngủ không được, lôi mấy tấm phim slide mình chụp cùng ra xem, rồi lại lọ mọ sửa cái máy chiếu, cuối cùng rồi cũng phải chấp nhận sự thật là không sửa được.
Rồi Vi sẽ về nhanh thôi mà nhỉ. Hai năm không phải là quá dài, nhưng cũng thật sự không hề ngắn.
Vi hãy nhanh về với anh Vi nhé. Mình sẽ lại cùng nhau lắp những cuộn film slide mà anh đã cẩn thận dự trữ từ rất lâu. Mình sẽ lại cùng nhau dạo lòng vòng mấy chung cư cũ kĩ đậm đặc mùi ẩm mốc, chụp những pose ảnh mà hai ta phải nhịn thở lâu thật lâu để không bị hỏng.
Rồi mình sẽ ngồi xếp gỗ trên đường sách như hai đứa trẻ, nơi mà mình sẽ thu hút thêm một mớ các đứa trẻ khác. Mình sẽ lười biếng nhìn ngắm những nắng xuyên qua những kẽ lá, nơi người người qua lại, chụp ảnh, trò chuyện và vui đùa ngày cuối tuần.
Và mình sẽ lại rong ruổi và tiếp tục hiện thực hoá giấc mơ cùng lang thang đến nơi cùng trời cuối đất với chiếc xe máy, chỉ có đường chân trời là giới hạn của chúng ta. Ta sẽ có thể dậy trễ thật trễ ở một nơi xa thật xa, có thể quên đi sưu hiện hữu của thời gian.
Vi hãy về nhanh với anh Vi nhé, chúng ta còn có hẳn một quyển sổ với dự định sẽ lấp đầy nó với những quán cafe khắp Sài Gòn này. Mỗi nơi ta đi qua, mỗi người thú vị mà ta gặp, ta sẽ lưu lại nó bằng một tấm phim slide Vi nhé.
Mấy nay Sài Gòn không có em trống trải và thênh thang, bầu trời trở nên cao vời vợi, phố xá cũng chẳng còn vội vã, trên không chẳng còn những đám mây bàng bạc và lá ngoài đường cũng chẳng còn rụng nhiều.
Về với anh nhanh Vi nhé, để xem bầy mèo của hai ta lớn thật nhanh.