Profile Image

Hồ Nhật Huy

Technical Support Team Leader

Những giấc mơ gác gỗ

Hắn nhớ những ngày nằm trằn trọc trên gác gỗ, quạt quay rù rù, nghĩ về những con đường xa tít tắp.

Cuộc sống của hắn, hắn nuôi bằng những giấc mơ, những đêm yên nghe tiếng gió xào xạc thổi rác và bụi bay mịt mờ trước nhà, tiếng chân của lũ mèo trên mái tôn, tiếng nước nhỏ giọt, và cả tiếng của lũ mối đang gặm nhấm dần căn gác mà hắn đang nằm.

Mỗi ngày mười một tiếng công sở lững thững trôi như bất tận, hắn lại trở về với bóng tối, với những âm thanh của đêm, của mùi gỗ ẩm mốc, và của những giấc mơ.

Đêm, khoảng thời gian bận bịu nhất của hắn. Chẳng bận làm việc, cũng chẳng bận chơi game, hắn dành toàn tâm trí mình vẽ nên những giấc mơ. Hắn mơ về những ngọn đồi trập trùng, mơ về những ngọn thông cao cao và đen kịt, in bóng mình lên đường chân trời màu tím đậm được làm bằng nhung, trên đó đính lung linh hàng trăm ngôi sao pha lê lấp lánh. Hắn vẽ được cả những cơn gió đang lướt qua bức tranh của mình, làm tất cả những nhân vật hiện diện trong đó đung đưa theo một nhịp điệu chậm rãi. Hắn mơ về ánh trăng non sáng cả một vùng trời đêm, đến nỗi làm lu mờ bất kì ngôi sao pha lê nào dám tiến đến quá gần, tạo thành một vệt trắng lung linh trên mặt hồ êm ru sóng vỗ. Hắn mơ về những con đường ngoằn ngoèo, những bụi hoa cẩm tú cầu được ánh trăng soi sáng, tất cả dẫn lên một con dốc cao, mà nơi đỉnh dốc ngự trị một ánh đèn vàng hắt hiu, đung đưa theo mỗi cơn gió xào xạc. Đêm thật hoang vu, nhưng với hắn, đêm thật yên bình và tự do, đủ để hắn thả hoàn toàn tâm hồn mình vào những vùng trời giấc mơ như những bức tranh sơn dầu, mà người hoạ sĩ cô đơn không ai khác chính là hắn.

Một ngày nào đó, hắn sẽ coi là mình đã chết, khi không thể được sống trong chính những bức tranh giấc mơ của mình.

Comments

comments