Profile Image

Hồ Nhật Huy

Technical Support Team Leader

“Hãy cho anh thấy một Hà Nội của em”

Cách đây hơn một năm, Hà Nội là thứ gì đó xa vời, không bao giờ xuất hiện trong danh sách những nơi anh muốn đến.

Cách đây ba năm, Hà Nội còn là một ước mơ được đặt chân đến lần đầu của em.

Rồi em đã ở đó, Hà Nội bốn mùa, không quá lâu, nhưng đủ để trải qua cả Xuân Hạ Thu Đông của thủ đô.

Anh đã ở đó, lần đầu tiên, không quá lâu, nhưng đủ để ngán ngẩm cái nắng cháy da, đủ để ngán ngẩm cơn mưa rào giữa phố Tạ Hiện tấp nập như một Bùi Viện của riêng Hà Nội.

Anh bảo, “Anh chẳng muốn Hà Nội xuất hiện lần đầu tiên trong anh mà không có em.”

Em bảo, hãy cảm nhận Hà Nội của em theo cách em đã làm, những khi chúng ta còn chưa tìm thấy nhau.

Anh bảo, “Anh sợ anh chẳng thích được Hà Nội theo cách em đã từng. Nhưng hãy chỉ cho anh Hà Nội của em, qua những trang viết.”

Em viết.

Hà Nội hiện ra trong anh lần đầu tiên đầy mùi ẩm mốc. Hà Nội của chật hẹp. Hà Nội ngóc ngách, ngột ngạt đến nghẹt thở. Hà Nội ám ảnh anh mỗi khi cố băng qua một con phố đông đúc. Hà Nội của những ánh nhìn chằm chằm đứa con của miền Nam. Hà Nội của một quảng trường Ba Đình rõ ràng nhỏ hơn trong hình đến tận một phần tư. Hà Nội của những chiếc loa phóng thanh đọc tin tức buổi sáng. Hà Nội của những ông lão chiều chiều bắc ghế ra ngồi trước hiên nhà với cốc trà và cây quạt phe phẩy như những chú mèo già tận hưởng khoảng nắng của riêng mình.

Anh bảo với em, anh như đứa trẻ cáu bẳn, anh không thích Hà Nội không có bóng dáng em.

Em bảo với anh, hãy đợi em.

Hà Nội trong những trang viết của em, hiện ra trong anh như một bức tranh vẽ một sáng mùa đông.

Ta đã ở đó. Thời gian chật chội, mà Hà Nội của em lại rộng mênh mông. Hà Nội của em lại xuất hiện trong anh, nhưng anh vẫn còn tự hỏi, liệu có thật trước mắt?

Tay cầm cốc cà phê trứng đầu tiên trong đời, kiếm một góc thật chật hẹp, những chiếc cầu thang cũ kĩ ọp ẹp dẫn lên một khu tập thể, anh ngồi đó, mường tượng ra những giây phút ta bỏ lỡ qua nhau, rằng một ngày gió mùa Đông Bắc tràn về, ngoài ban công nhỏ xíu chỉ đủ ba người ngồi, em đã ngồi đó, một mình.

Hà Nội hiện ra với những giấc mơ Cộng Sản đã cũ. Những tem phiếu, những băng rôn khẩu hiệu của hàng quán quay trở lại với thập niên 70. Hà Nội là nơi người ta có thể tìm lại cảm giác uống nước trong chiếc cốc kim loại tráng men, hay tận tay sờ vào những chiếc xe đạp Phượng Hoàng bây giờ chỉ còn được dùng để trang trí, đặng nhắm mắt lại một giây, vẽ nên bức tranh quá khứ tưởng tượng của riêng mình.

Sáng Hà Nội sớm, anh nằm đó, nhìn những tia nắng đầu tiên trong ngày len qua ô cửa sổ trong một nỗ lực cố gắng vượt qua cả chiếc màn cửa trắng, để rồi nhảy múa trên vai em. Anh thấy tim mình cũng đang nhảy múa chung một nhịp, bản thân mình chẳng còn là một đứa trẻ cáu bẳn.

Ta sẽ lại gặp nhau, tại Hà Nội, và nhiều nơi khác trong wishlist của chúng ta nữa. Tất cả những điểm ta đã qua, dù là đi lại đến lần thứ n, hay là lần đầu, nhưng mỗi chuyến đi có em, đều là một cuộc phiêu lưu mới.

Em mở sách Hạnh Phúc Là …

Em khóc.

Anh biết.

Hạnh phúc là chính em.

Comments

comments