Profile Image

Hồ Nhật Huy

Technical Support Team Leader

Tiếng gọi Gia Bắc

Đêm nằm, quạt quay vù vù, trở mình nghe răng rắc. Chắc mình hơi rệu rã rồi. Phố thị đông đúc đang ăn mòn dần mình rồi.

Cũng mới hôm qua thôi, nửa đêm mơ thấy những vệt trắng nối đuôi nhau lướt qua trước mặt, trên cái nền nhựa đường xám xịt. Mơ thấy vết gót giày còn in trên nền đất đỏ ba-dan, nơi đám cỏ dại vừa mới trổ hoa còn đọng ướt đẫm những giọt mây.

Gia Bắc. Cô đơn và lạnh lẽo trên con đèo ngoằn ngoèo hơn sáu chục cây số. Những đám mây dài lấp đầy góc thung lũng, chợt khóc oà khi chạm trán vách núi dựng đứng.

Gia Bắc. Gió ngược lồng lộng những ngày cuối tháng Tám. Suối dưới cầu vẫn chảy rầm rì, gió rít qua mấy kẽ đá rồi tung đám lá vàng bên đường.

Gia Bắc. Con đường dài và hẹp uốn lượn qua mấy vỉa rừng rậm rạp đến nỗi chỉ có vài ba tia nắng may mắn lọt được qua tán lá để dừng lại nghỉ ngơi trên mấy tảng barier bê tông bị rêu xanh phủ kín.

Gia Bắc. Vượt qua khúc cua bị che khuất bởi mấy bụi dã quỳ, ngỡ ngàng miền đất bằng hiện ra phía chân trời bên trái con đường. Bình Thuận đó, nắng, gió, còn ta ở đây, vừa dứt cơn mưa rừng đó thôi.

Gia Bắc. Chạy ngang rẫy người dân tộc, phóng xe rượt đám heo mọi đang nhởn nhơ giữa con đường.

Gia Bắc. Hoàng hôn nhuộm vàng óng ánh những tia nắng cuối cùng xuống thung lũng Ma Lâm. Những hạt bụi li ti trong không khí cũng được dịp lấp lánh, dù chỉ mấy phút giây ngắn ngủi.

Gia Bắc không chỉ là một con đường. Gia Bắc là một tập hợp vô hạn của những thứ cảm xúc ngỡ ngàng, choáng ngợp, cô đơn, lạnh lẽo, yên bình và cả sợ hãi. Gia Bắc là tập hợp của những thứ cảm giác của tất cả các giác quan, của mùi vị rừng rậm, của nền đất đỏ trơn trượt, của cái lạnh tê tái cơn mưa rừng.

Gia Bắc đang gọi ta đó. Ta đi thôi, phố thị đang ăn mòn dần ta rồi.

Comments

comments