Profile Image

Hồ Nhật Huy

Technical Support Team Leader

The last looks

Hồi lâu lắc rồi có xem một phim tên là Elizabethtown. Đầu film có một anh chàng vì một thiết kế sai lầm cho công ty mà dự định tự kết liễu cuộc sống của mình. Mình thấy điều đọng lại lớn nhất trong mình chính là những suy nghĩ của anh ta về thứ gọi là "The last looks".

Những "ánh nhìn cuối cùng".
Khi ta chia tay một ai đó, khi ta chuẩn bị rời bỏ một nơi nào đó, và ta cũng biết khi ai đó trao cho mình ánh nhìn cuối cùng. Ánh nhìn của đồng nghiệp khi sếp vừa quyết định sa thải bạn. Ánh nhìn của bạn bè khi người yêu cũng vừa rời bỏ bạn. Hay chỉ đơn giản là ánh nhìn cuối cùng của những con người đằng sau cánh cửa thang máy đang khép lại.

Người ta không quá khó để cảm nhận sự thương hại trong những ánh nhìn ấy. Hãy thử tưởng tượng bạn đang trong giai đoạn tồi tệ của cuộc đời, đi ra khỏi văn phòng khi sếp vừa vứt vào mặt bạn một xấp giấy và sa thải bạn. Bạn bước đi giữa những ánh nhìn cuối cùng của đồng nghiệp, cố giữ cho mình bình tĩnh, không để cảm xúc lấn át.
Hơn ai hết, bạn hiểu rõ những sự thương hại ấy, và hơn ai hết, bạn mới chính là người thương hại bản thân bạn nhiều nhất.
Họ, những kẻ trao đi sự thương hại ấy, nhưng lại không (thể/muốn) làm điều gì khác hơn là đứng đó, nhìn bạn và không một lời nào được nói ra. Họ có thể thân thiết với bạn, có thể thù ghét bạn, nhưng giây phút đó thì ai dám phủ nhận rằng có một tia tội nghiệp trong ánh nhìn đó.

Đôi lúc, bạn sẽ chính là người trao đi "the last looks". Trong bạn sẽ có lúc không còn gì khác hơn ngoài sự thương cảm, và sự bất lực, đến nỗi việc duy nhất bạn có thể làm là đứng đó, hy vọng những ánh nhìn mang sự thương cảm này sẽ xoa dịu đi người bên kia…

Comments

comments